Đêm cứ đêm như chưa hề sáng
Cho dù cơn ác mộng đã tàn
Tìm lửa trong diêm sủng nước mắt
Hong tình đời bằng sự dối gian
Phường ác nhân mặc áo thánh thiện
Kẻ vô lương lại được phong thần
Gắn cái tầm ruồng vào bất biến
Dạy đàn cừu cung chúc thánh ân
Biến xã hội thành một tu viện
Gieo điều xàm tấu xuống vô biên
Tiêu diệt cái tư duy phản biện
Để tự do không chỗ than phiền
Sự phản kháng mặt đầy dúm dó
Bởi người chỉ còn biết đói no
Và từ đó như lừa được Chúa
Mặc sa tăng thong thả bày trò*SAUMIETVUON*

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét