Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

ANH VÀ TÔI

 **Bài thơ gửi tặng anh NGUYỄN VINH DŨNG

Anh về phương Bắc có đông phong
Tôi ở trong Nam cháy nắng hồng
Con đò vĩ tuyến ngày xưa ấy
Giờ đã qua rồi kiếp long đong

Có phải qua rồi kiếp long đong?
Lòng người có phải đã xuôi dòng
Hận thù có phải đà trôi hết
Mẹ có mỗi chiều thôi cửa trông

Anh hãy về thăm ngày mưa giông
Ngoài sông trẻ ngụp bắt cua đồng
Nhĩ nhầu manh áo mài lem luốt
Che hết ấu thơ kín tuổi hồng

Có những người xưa tiễn đưa chồng
Khi vừa đôi chín thuở má hồng
Chiến chinh chia cách đời dâu bể
Hơn nữa đời người vẫn đợi mong

Đừng giảng tôi nghe những vô song
Cái chi vô địch với đại đồng
Hãy đem công bằng và no ấm
Cùng với yêu thương giống Lạc Hồng.
*SAUMIETVUON*
&Bài anh Dũng gửi tặng lại tôi:
TÔI-NÓ
Có người ví
Đất nước ta dài như cái đòn ngánh
Nặng trĩu Hồng Hà Cửu Long
Đời cũng bảo
Xa mặt cách lòng!
Tôi và nó
Mỗi thằng một xó
Ở tít hai đầu
Gần sáu mươi năm nào ai biết ai đâu
Mà bỗng chốc lại trở nên quen thuộc
Nó!
Xù xì, gày guộc, xạm đen
Chăm trái bưởi gốc dừa cho con đèn sách
Lo vợ ốm đau
Tôi sinh ra trước
Nó được sinh sau
Nào đã biết mặt nhau
Mà nghe nó gọi tiếng “Anh” thân thiết thế
Cái ngọt ngào của người miệt Miền Tây
Tôi !
Ở đây
Giữa lòng Hà Nội
Đời xoay tít cho tình bối rối
Ngột ngạt nắng hè
Tiếng người xe át cả tiếng ve
Cái gì cũng nặng nề bức bối
Chẳng vì con chắc cũng không sống nổi
Mắt trâng trâng nuốt ý nghĩ vào lòng
“Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh”
Giật mình lặng ngắm bóng mình xiêu xiêu
Tôi!
Đi lính vào Nam đến ngày thống nhất
Nó!
Mặc áo vào, sang đánh bên Miên
Chiến tranh qua
Nhưng lòng tôi lòng nó cứ buồn phiền
Cứ nặng trĩu những nỗi niềm đất nước
Nó!
Cặm cụi xó vườn
Tôi!
Đăm chiêu góc Viện
Nào có mơ đâu ngai vàng vương miện
Cũng chẳng hòng phú quý cao sang
Tôi và Nó
Cả hai đứa chỉ mơ màng
Điều tốt đẹp
Cho con mình
Khi chết./.
NGUYỄN VINH DŨNG
(Cựu chiến binh Bắc Việt, hiện là bác sỉ chuyên khoa não bệnh viện Xanh Pôn Hà Nội)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét